"Đắc đạo đa trợ, thất đạo quả trợ." Đường Hoài lắc đầu, thở dài một tiếng: "Ở Vô Uyên có quá nhiều kẻ không muốn thấy các ngươi trỗi dậy lần nữa."
"He he... Ha ha..." Tiếng cười vọng ra từ trong hư quang, ban đầu là cười lạnh, sau dần chuyển sang bi lương: "Các ngươi cũng biết sợ hãi cơ đấy."
"Không phải sợ hãi..." Đường Hoài lắc đầu, kiên nhẫn giải thích: "Đại thế đã định, đây chẳng phải là ý muốn của riêng một hai nhà."
Giọng nói kia lệ khí bức người, quát lớn: "Đạo đức giả! Chẳng qua vì tay kẻ nào cũng đã nhuốm máu người Thái Huyền gia ta, nên các ngươi mới không dám!"




